A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Viết về mẹ, viết về người phụ nữ tôi yêu

edf40wrjww2News:ContentNew

LỜI NGỎ

 

Kính gửi:   BTC cuộc thi “Viết về mẹ, viết về người phụ nữ tôi yêu”

Thực hiện kế hoạch số 04/KH-BTV ngày 15/11/2016 của Hội liên hiệp phụ nữ tỉnh Bắc Ninh về việc tổ chức cuộc thi “Viết về mẹ, viết về người phụ nữ tôi yêu”, công văn số 1492/SGDĐT-VP ngày 25/11/2016 về việc triển khai thực hiện cuộc thi. Trường THPT Lê Văn Thịnh đã quán triệt nội dung, thể lệ cuộc thi tới cán bộ giáo viên, học sinh, đã xây dựng kế hoạch phân công tổ chức triển khai cuộc thi. Công đoàn nhà trường, đặc biệt là ban nữ công được phân công chỉ đạo tổ chức hội thi trong giáo viên, đoàn trường được phân công tổ chực cuộc thi trong học sinh. Ban chỉ đạo, ban giám khảo cuộc thi được thành lập. Sau 1 tháng triển khai thực hiện, cuộc thi đã đạt được kết quả như sau:

- Số bài thu được:

+ Học sinh: 1351 bài/1353 học sinh đạt ~90%

+ Trong giáo viên: 95 bài/102 cán bộ đạt ~97%

- Chất lượng bài viết: Khoảng 50% số bài là những bài thơ, là những mẩu chuyện về con người thật ở quê hương. Họ là những người đang dạy học, là Bà, là Mẹ của các em học sinh, của các thầy cô giáo đang lao động hăng say, hy sinh, cần cù xây dựng quê hương…

- Đánh giá chung của Ban giám khảo

+ Cuộc thi đã thành công tốt đẹp, khơi dậy được lòng tự hào về truyền thống của người phụ nữ Việt Nam trong cán bộ giáo viên và học sinh trường THPT Lê Văn Thịnh.

+ Ban giám khảo đã chọn lọc từ 15-20% các bài viết tốt tuyển chọn thành 1 tập “Mẹ là niềm tin,là ánh sáng diệu kỳ…” kính trình Ban tổ chức cuộc thi của Sở, của HLHPN tỉnh Bắc Ninh.

Có thể có những bài chưa hay nhưng đó là những suy nghĩ, những tâm tư, lòng tự hào và những hành động của những người mẹ, người phụ nữ với những phẩm chất tốt đẹp. Ban giám khảo, ban tổ chức hội thi của trường trân trọng cảm ơn các đồng chí và xin kính trình Ban tổ chức cuộc thi cấp trên.

Xin trân trọng cảm ơn!

BTC, BGK cuộc thi

 

 

Trần Thị Thanh Bình

Giáo viên Văn


           Th­¬ng nhí mïa ®«ng

 

Con đường ngày nào em vẫn đi qua

Hai bên bờ tím màu hoa thương nhớ

Lục bình trôi như tình yêu một thuở

Hoa vẫn tím đôi bờ sao anh đã xa em?

 

Hàng phi lao vẫn đứng đó lặng im

Không ca hát như mùa đông thuở trước

Vui cùng em trong tình yêu hẹn ước

Cây đợi chờ người như em đang đợi anh

 

Gió trở chiều nay lạnh lòng em

Màu hoa tím trên con đường vắng

Nơi em vẫn đi qua, nơi em từng ao ước

Có một ngày anh sẽ nắm tay em

 

Có một tình yêu không thể gọi tên

Là tình yêu em giành cho anh đó

Gọi thầm tên anh tỏng thẳm sâu thương nhớ

Lục bình ơi! Hoa tím mãi một màu

 

Lưu Thị Dung

      

                               C¤ NHËN §IÓM M×NH

Tặng Nguyệt – Giáo viên dạy Sử

 

Lịch sử 4000 năm dựng xây đất nước

Cứ âm vang trong mỗi con người

Bao chiến thắng của cha ông một thủa

Ta tự hào non nước Việt Nam ơi…

 

Cô giảng bài lịch sử chiều nay

Bằng tất cả nhiệt tình, trái tim người Việt

Bằng tất cả lòng yêu nghề và rất nhiều hiểu biết

Các em thì lại rất dửng dưng

 

Cô hiểu được nỗi buồn của các bậc phụ huynh

Khi điểm sử các kỳ thi vẫn là môn thấp nhất

Khi con cháu Lạc Hồng lại ít hiểu về Tổ Quốc

Ai sẽ dựng xây, ai trấn ải biên thùy?

 

Chẳng lẽ lời Người dạy bảo năm xưa

Lại không đúng trước thời mở cửa

Những trăn trở băn khoăn dồn về hàng điểm sử

Cô nhận điểm mình trong bài giảng chiều nay.

 

 

  C¤ GI¶NG BµI LÞCH Sö QU£ H¦¥NG

Kính tặng các thầy cô dạy Lịch sử tỉnh Bắc Ninh

 

Cô giảng bài lịch sử sáng nay

Về mảnh đất và con người Kinh Bắc

Trong dòng chảy 4000 năm dựng nước

Thật tự hào về mảnh đất quê hương…

 

Có một Luy Lâu sầm uất tự bao giờ?

Trai làng Gióng anh hùng cũng quê hương mình cả

Cô không giảng làm sao em biết được

Những vương triều thành quách nguy nga…

 

Em nhớ về ngày giỗ tổ Hùng Vương

Luôn thao thức bao trái tim người Việt

Nhưng thủy tổ của Vua Hùng dựng nước

Lại ở làng Á Lữ Bắc Ninh ta

 

Khởi nghĩa Hai Bà Trưng các tướng lĩnh của Bà

Những Trương Hống, Trương Hát, Tuy Ông…dưới cờ Lí Bí

Nam quốc sơn hà” âm vang một thuở

“Những cuộc đời đã hóa núi sông ta”*

 

Em tự hào về lịch sử tỉnh Bắc Ninh

Mỗi tên xã, tên làng, mỗi dòng sông đều lưu danh bao chiến tích

Bãi mía, bờ dâu, dáng hình Tổ quốc…

Có chỗ nào không thấm máu, mồ hôi?

 

Em tự hào người Kinh Bắc quê em

Pháp chạy, Nhật hàng những anh hùng hào kiệt

Bao lãnh tụ kính yêu của Đảng

Đã hóa thành trang sử Việt Nam ta.

 

Trang sử Bắc Ninh. Trang sử Việt Nam

Cho em lớn lên giữa lòng quê hương đất nước

Ôi những buổi ngày xưa oanh liệt

Em tự hào non nước Việt Nam ơi!

 

* Thơ Nguyễn Khoa Điềm

 

 

Nguyễn Kim Hiệp

       Giáo viên Hóa



          nãi víi con

 

Bố nói với con về nghề của mẹ

Sớm nắng chiều mưa mẹ tần tảo đến trường

Đêm khuya vắng vẫn còn bên giáo án

Lúc con buồn mẹ bồng bế được đâu

Bố nói với con về nghề của bố

Nhiều gian nan lắm nỗi nhọc nhằn

Trang giáo án chứa chất đầy sức lực

Nói gì đây và viết gì đây…?

Bố nói với con về nghề bố, mẹ

Nghề giáo viên nghề gieo cấy vun trồng

Luôn suy nghĩ về học sinh yêu dấu

Đầy trăn trở trước những học trò lười…

Bố nói với con về nghề bố, mẹ

Sống giản đơn trước trôi chảy cuộc đời

Muốn mua sắm cũng phải cân nhắc kỹ

Bởi đồng lương nhà giáo còn nghèo

Nhưng con ơi đó là nghề cao quý

Đem đến cho con tri thức làm người

Dẫu có nghèo con phải luôn tự hào hãnh diện

Bởi bố, mẹ là người giáo viên nhân dân

 

Nguyễn Tiến Khuề

Giáo viên Toán

 

 

                        Nãi víi em

 

Mình đã chọn nghề phấn trắng bảng đen

Hãy suốt đời gắn bó  với nghề em nhé

Cuộc sống hằng ngày dẫu đói - no cơm áo

Vẫn ánh đèn khuya gian khó nhọc nhằn

 

Mình đã chọn nghề nuôi ước mơ xanh

Hãy dệt cho mình những nghĩ suy trong sáng

Danh vọng cao sang tiền tài giàu có

Không có gìn giữ làm sao không hoen ố tâm hồn

 

Lớp học trò trong giấy trắng thân thương

Hãy viết lên tri thức và tình người em nhé

Nhân cách đó muôn đời chân lý

Để trọn đời  mình sánh bước bên nhau

 

 

 

 

 

Nguyễn Loan

 Giáo viên Văn

 

 

     Ngµy mai tõ gi· m¸i tr­êng

                   (Tặng Cô Phạm Loan- Giáo viên về hưu)

 

      Ngày mai từ giã mái trường

Cô về vui trọn yêu thương buổi đầu

      Một đời biển cạn, sông sâu

Bắc bao nhiêu nhịp, bao cầu người qua

      Một đời vun đắp cho hoa

Cây bao nhiêu quả, bao nhiêu là …cô ơi?

      Ngày mai thôi cũng xa rồi

Thì danh ở lại với người hư danh

      Chẳng ham phú quý đã đành

Ham chi bổng lộc trên cành phù dung

      Cô về vui với ruộng đồng

Với con với cháu cho lòng thảnh thơi

      Tuổi đời đã sắp sáu mươi

Dăm ba câu chuyện bên cơi trầu vàng

      Vui trong tình nghĩa xóm làng

Có anh có chị, họ hàng bà con

      Thung dung kể chuyện tuổi son

Chuyện trường, chuyện lớp cô ơi còn nhớ chăng?

      Tiễn đưa, lòng những bâng khuâng

Nói sao cho hết tấm lòng của cháu con..

 

 

 

          Giê häc v¾ng c«

 

Giờ học, vắng cô

Nắng nhạt, gió lùa ngoài khung cửa

Mây cũng chẳng buồn gió vào trang vở

Con chữ nằm im lìm chẳng biết nói năng

Phấn trắng nằm trên bục giảng bâng khuâng

Lớp học, giờ rộng hơn

Dẫu vẫn ghế, vẫn bàn, vẫn đủ 43 gương mặt quen thân cũ

Cô không đến…

Dãy hành lang toàn gió

Mây lang thang theo gió đi tìm hoài

Phấn với bảng nằm im lìm nhớ ai?

Có phải chúng đi tìm giọng nói

Trong lời bình mỗi giờ văn hay?

Có phải chúng đi tìm bàn tay

Nhẹ nhàng lật trang giáo án!

Mềm mại theo từng hàng phấn trắng

Có phải chúng đi tìm hình dáng?

Dịu dàng mải miết, đam mê?

            *            *

                  *

Cho đến tận bây giờ

Sau nửa đời lận đận buôn ba

Nửa đời em gắn bó với nghề

Bỗng giật mình nhớ lại

Kí ức về cô - buổi ấy

Chợt thấy mình non dại, hanh hao…

 

 

 

 

Nguyễn Tiến Phương

Giáo viên Văn


      C« gi¸o em

 

      Sáng ra tới lớp ân cần

Lời hay, ý đẹp, trau vần như xưa

      Khuya về cô vẫn say sưa

Bên trang giáo án song thưa trăng ngần

      Gió đem hoa bưởi thêm gần

Cô dâng cả trí, sức, tình đợi trông

      Đêm tàn ai có biết không?

Mình cô thao thức bên song miệt mài

      Trang văn ngắn kéo đêm dài

Trăng kia cảnh ấy thức hoài cùng cô

      Thế rồi than thản vào mơ

Nhớ cô em trải đơn sơ tâm mình

      Mong sao đời mãi chung tình

Giấc mơ cô gửi chúng mình luôn mang.

 

Nguyễn Thị Thuyên

Giáo viên Toán

 

 

      Nãi víi em trong ngµy 20/11

Tặng Hoàng Vân

 

 

Tuổi thơ em chịu nhiều gian khổ

Bố mất đi chỉ còn mẹ một mình

Khuya sớm học mong thành người có ích

Cho mẹ già chỗ dựa ngày mai

 

Thân một mình chiu chắt cho em

Hạt lúa củ khoai mẹ trồng từ cát

Mẹ hao gầy theo từng năm tháng

Nhưng vẫn hân hoan khi hàng giấy khen con có đủ mười lần

 

Không hiểu vì sao em mắc phải lỗi lầm?

Theo bè bạn đánh nhau với những người bạn gái

Cô và mẹ bỗng vỡ òa trong tâm khảm

Ơi em học sinh ngoan ơi con gái của mẹ hiền

 

Nhớ nghe em hãy làm lại từ đầu

Nghe lời mẹ học hành chăm chỉ

Nghe thầy cô tích lũy nhiều kiến thức

Để mai này hiếu, nghĩa vẹn tình em

 

Có một chiều 20/11 nói cùng em.

 

 

 

 

 

Minh Toan

Giáo viên Văn

bµi gi¶ng s¸ng nay

 

 

Bài giảng sáng nay có ánh mắt em thơ

Chan chứa niềm tin tràn đầy hy vọng

Bước ngập ngừng ... tôi dưng dưng cảm xúc

Biết nói gì trước ánh mắt các em ?

 

Kìa bảng đen , phấn trắng yêu thương

Trang giáo án gió thu vào nằm trộn

Và ánh mắt kia vẫn ngời lên bục giảng

Nhìn về tôi tha thiết yêu thương

 

Bài giảng hôm nay cô dành cho các em

Câu ca dao , cánh cò trên đồng lúa

Có câu hát ru dịu dàng của mẹ

Và của bà , của chị , cả của ... cô

 

Ca dao - dân ca câu hát đợi chờ

Tình nghĩa mẹ cha , tình yêu chung thuỷ

Cả lời ru và cánh cò bay lả

Sẽ đi vào mơ ước của em thơ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Đức Trai

Giáo viên Văn

 

 

 

 

 

 

 

 


   em ®i

Tặng vợ thân yêu

 

Em đi từ tinh sương

Khi con còn đang ngủ

Nồi cơm reo trân lửa

Xoong bột đằm trên tay

 

Em về vào chiều hôm

Mồ hôi đầm vai áo

Phút ngỉ cho con bú

Là khi con ngủ rồi…

 

Ngọn đèn trong sương rơi

Em nhặt từng hạt đỗ

Em chọn từng mầm khoai…

 

Để ngày mai

Cánh đồng làng nước dềnh lên trắng xóa

Sau bước chân em

Cho mầu xnah trở về

Đồng làng mùa lũ lụt

 

 

 

 

 

Trần Văn Trung

Giáo viên Hóa

 

 

 

 

 

 

          mÑ ¬i

 

 

Làn môi nhỏ ngậm đầy dòng suối ngọt

Mỗi bước con đi mẹ chăm bẵm sớm hôm

Dáng mẹ còng theo mỗi ngày con lớn

Mắt mẹ quầng những vấp ngã đầu đời

 

Giáo án khuya con thao thức bao đêm

Sương lạnh buốt khi mỗi mùa đông tới

Ánh mắt nhỏ sao mà yêu đến vậy!

Sự ngây thơ trong trắng tuổi học trò.

 

Sân trường lặng trời chiều đổ xuống

Mắt con nhoà ướt đẫm những bờ vai

Làm sao để mỗi buổi sớm mai?

Mẹ rạng ngời tiếng trống trường hạnh phúc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngô Thị Yến

Giáo viên Văn

 

 

 

 

Nãi víi häc trß nghÌo

 

 

Nhà mình nghèo chẳng có lỗi gì đâu

Đừng mặc cảm, tự ti mà yếu đuối

Bao tháng ngày mẹ cha luôn rong ruổi

Dốc sức mình cho em dệt ước mơ

 

Dẫu cuộc sống chẳng thể là thơ

Nhưng hạnh phúc trong đợi chờ, hi vọng

Mỗi hạt thóc quê nhà đầy vị mặn

Nuôi chí em những năm tháng học đường

 

Em phải gắng kiên cường hơn chút nữa

Để tự mình đứng vững trước trần gian

Đừng than phiền hay suy yếu niềm tin

Phải hết mình cho cuộc đời em nhé!

 

Vật chất tuy nghèo nhưng tri thức giàu sang

Đường học vốn thênh thang em bước tiếp

Biển kiến thức em kiên trì chiếm lĩnh

Đỉnh vinh quang tỏa sáng phía cuối đường.

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thị Yến

 Giáo viên Địa

 

      Tr¨n trë

                        ( Kính tặng các thầy cô trường THPT Lê Văn Thịnh)

 

Khi tôi về trường mới đã khang trang

Nhà tầng cao, bảng từ xanh chống lóa

Áo trắng học trò sau ô cửa kính

 

Ngoảnh lại nhìn trường cũ đơn sơ

Khuất xa dần, phía bên kia xóm núi

Để có hôm nay thầy trò hạnh phúc

Đã có một thời vất vả gian nan

 

Tôi gặp những thầy bên khóe mắt có nếp nhăn

Dáng hao gầy, da sạm màu sương nắng

Trăn trở nghĩ suy tìm đường cho sự nghiệp

Tóc rụng nhiều làm vầng trán thêm cao

 

Những cô giáo hiền gọi là “nước phát triển sau”

Dẫu kinh nghiệm mỏng manh vẫn tràn đầy nghị lực

Lửa thử vàng gian nan thử sức

“Chiến lược con người” Tổ quốc chờ trông

 

“Đặc khu kinh tế” nào sẽ là điểm sáng của trường ta

“Mũi nhọn học sinh” nào đã trở thành thành công nhất

Hai mươi mùa xuân trên đường phát triển

Nhưng kiêu hãnh tự hào cùng các lớp đàn anh

 

Mang một nỗi niềm trăn trở băn khoăn

Trước dự cảm tương lai của một mái trường còn non trẻ

Tôi xin hát bài ca thân yêu tặng

Xin đồng hành đến trước buổi bình minh

 

Tác giả: Quản trị viên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 336
Tháng 07 : 3.864
Tháng trước : 3.375
Năm 2021 : 21.737
Năm trước : 3.370
Tổng số : 25.107